Jul
05

Title: The given colour

Author: yu chan

Rating: K

Category: Oneshot, Adventure, Fantasy, Songfic: Carnival of the Animals by Saint-Saëns

 

Tặng D., người gửi bài hát này cho mình.

 

Con bé không biết mình được sinh ra từ đâu. Một hôm nó mở mắt, chân chạm vào lớp cỏ mềm, gió luồn trong tai râm ran, một giọt sương rơi qua vòm lá đậu trên mũi. Giọt nước đó lăn xuống đọng nơi cánh môi, dậy lên mùi ngai ngái của mùa xuân, khiến nó hắt xì một cái lớn. Vừa đưa tay quẹt mũi, nó liền phát hiện mặt nó nhoe nhoét màu. Những tia màu mềm như bơ cứ mãi tràn ra từ các đầu ngón tay nó, quyện vào nhau thành bím, không ngừng hòa trộn thành các màu mới, cũng không ngừng phân hủy lẫn nhau. Màu rơi xuống đất, nảy lên như những viên châu và rơi vào dòng suối ngọt đừ. Màu biến dòng suối thành một cầu vồng lạ mắt, lấp lánh chảy về xuôi. Đến lúc đó, con bé mới nhận ra, ngoài hai bàn tay nó và dòng suối uốn quanh bìa rừng, tất thảy cảnh vật chung quanh nó đều là màu trắng.

Chiếc lá môn gần đấy trông thấy liền nghếch lên bảo, Cô gái nhỏ, tôi cũng muốn có màu. Con bé cúi xuống, khẽ chạm tay vuốt. Lá môn chuyển mình thành màu đỏ rỡ, cái nhụy nhỏ nảy lên vàng tươi. Những lá môn khác không chịu yếm thế, rào rào ngoi lên từ trong bụi, trở thành hàng nghìn mặt trời đỏ kéo dài tít tắp.

Hài lòng với kết quả, con bé nhảy chân sáo qua đồi, ngang một bụi thường xuân dại. Màu trên ngón tay nó bỗng nở bung ra như sóng xô vào ghềnh đá, khoác lên những bụi thường xuân một màu xanh mướt mịn như tơ. Một chiếc lá thường xuân bỗng lên tiếng nói, Này em bé, chị muốn một thứ gì khác cơ, khác với mọi người. Con bé ngồi xuống trên gót chân, Thế chị muốn màu gì? Chị thích màu tím nhạt, à, thêm cả xanh dương, và nếu được, ở rìa phải kéo mấy dãy hồng cam, chưa xong đâu, ở cánh này điểm một vài chấm trắng. Làm xong, con bé đứng lên, ngạc nhiên thấy những điểm màu rực rỡ đó nhấp nhánh dưới nắng to. Rồi lớp màu động đậy, tách mình ra khỏi cánh hoa đỏng đảnh. Con bướm ấy bay vụt lên trời.

Một bông hoa loa kèn ngẩng lên nhìn cánh bướm chấp chới ở xa xăm, cho đến khi cái chấm nhỏ ấy tan ra thành hư không. Còn cô? Con bé tần ngần, Cô có muốn một màu gì đó không? Bông loa kèn suy nghĩ hồi lâu vẫn lặng thinh. Đỏ vàng cam hồng tím? Con bé hỏi. Tôi có thể tạo ra màu cho mật ong, cho những hạt lựu, cho khối núi tít xa kia, cho cả mặt trời cháy đỏ. Để tôi suy nghĩ đã, bông loa kèn lí nhí. Thế là con bé ngồi xuống đợi. Nó đợi đến lúc mặt trời hôm ấy lặn trốn xuống biển xa, trăng ẩn hiện sau làn mây xám. Đợi cho đến lúc những bông tuyết như đá non rải đầy gương mặt, đến khi một mùa xuân khác tung áo đậu xuống đồi, mới ngoảnh lại, bông hoa ấy đã không còn nữa.

Thay vào chỗ đó, vươn lên khỏi những trảng lá to, một nhành cây non uốn cong chiếc vòi nhỏ xinh, cánh tơ rung nhẹ ngây thơ. Này cậu, có thể cho những chiếc hoa tớ đang mang trên lưng một màu tím nhạt được không, kẻo chúng nó lại buồn. Được thôi, nhưng còn cậu? Con bé ngạc nhiên. Tớ chẳng hề gì, một kẻ lao động thì không nên phù phiếm, nhành cây bật cười.

Con bé vẫn tiếp tục đi, trải màu xanh khắp các ngọn đồi. Dọc theo bước chân nó gần con đường mòn, những nhành hoa mắc cỡ như thấy hơi người mà đồng loạt khép hết chiếc này đến chiếc khác. Phải chi chúng lên tiếng nói, hẳn là cũng được một màu khác với màu lá cây.

Mặt trời đã xuống lưng chừng, thở nhè nhẹ cho không khí được chiều dịu mát. Trên đỉnh đồi, con bé hít một hơi thật sâu. Nó dang đôi cánh tay, mi mắt khép, mái tóc trôi bồng bềnh như giữa một cơn mơ. Màu trên quả đồi nổi lên xoáy lốc. Giữa cơn lốc đó, cam rừng, tím biếc, vàng nghệ, hồng dâu cứ bồng bộc lên thành nghìn lớp bọt, vỡ tan, lại tái hiện. Chúng như không vừa ý lẫn nhau, chúng trộn lẫn cho đến khi đủ độ. Thế rồi, những hạt màu li ti ấy đổ rào xuống cánh đồng hoa dại như một cơn mưa. Hạt mưa rơi vào nhuỵ, như giọt nước mắt lăn ngược vào trong. Mà nhờ thế, những bông hoa dại mới lay động lòng người.

Cạnh đồng hoa dại có một cây muồng lớn, hoa của nó rủ xuống đong đưa. Mấy đôi tai dài ấy vươn đến hút những màu đang bay múa. Chúng lặng thinh và hỉ hả, bởi không cần phải mở miệng yêu cầu.

Những bông tú cầu tự bao giờ đã mọc lên tươi tốt, khiến con bé hết sức ngạc nhiên. Vì sao các bạn lại to đến thế, con bé hỏi. Những bông hoa nhỏ, kết hợp với nhau, cùng chơi cùng múa, cùng chung nguyện cầu. Lũ tú cầu đồng thanh trả lời, giọng rì rào như tiếng ve ngân. Vậy thì đây, con bé hát, tím than của tình đoàn kết, xanh biển của hòa bình, hồng thắm của sự trẻ trung. Màu trên ngón tay con bé tuôn ra nhảy múa, trộn lẫn vào nhau, bật lên mãnh liệt như làn khói dày từ ngọn dung nham. Những màu ấy phủ lên lũ tú cầu, chúng vẫn đang rì rào đồng ca. Con bé vui vẻ lắm, nó hỏi, cho phép tôi trở thành một trong các bạn nhé? Tiếng ve bỗng nhiên dưng bặt.

Cặp hoa thiên điểu gần đó rúc rích cười. Con bé mãi mới phân biệt chúng khỏi những chiếc lá. Màu cam nhé, con bé hỏi, miết ngón tay trên thân hoa cứng. Chúng tôi muốn trở thành những con chim, chứ không muốn có màu, hoa thiên điểu bảo, mặt thoắt buồn rười rượi. Con bé ngước nhìn những cánh chim chao nghiêng, biết đâu bọn chim lại chẳng muốn trở thành những bông hoa cam rực rỡ?

Hoàng hôn buông xuống, lũ củi khô ai đó chất thành đống nơi bìa rừng tựa hồ thức giấc. Chúng kẽo cà kẽo kẹt, cũng muốn màu sắc cho riêng mình. Rồi các người sẽ bị quăng vào lửa, vì sao cái chết cũng muốn màu? Con bé bị vướng những cành khô trơ trẩu, thở dài hỏi. Vả lại, tôi chẳng còn gì ngoài màu nâu xám này đâu.

Trong bóng đêm hôm ấy, con bé đứng đó lặng thinh. Hai cánh tay nó buông thõng. Một cảm thức dịu nhẹ chảy trong nó mềm yên như dòng nước dưới đáy hồ. Nó nhận ra màu đã ngừng chảy. Nó cũng nhận ra chỉ còn mỗi nó là vẫn trắng trơn.

Một bông hoa từ đâu không biết nở ra trong bóng đêm, như linh hồn nứt vỏ. Cánh hoa dày màu tuyết trắng, toả ra một mùi hương đậm đà mê hoặc. Người dự phần vào cuộc chơi ngắn ngủi ấy làm gì? Con bé thì thào. Bởi ta có thể cho ngươi một màu, Bông hoa bảo. Cho tôi? Mắt con bé mở to, nó chạm những ngón tay đã kiệt khô lên cánh hoa. Trong một khoảnh khắc, nó nghe thấy sự Yên lặng. Yên lặng nhảy chập chờn trong màn đêm xiên xéo không có chỗ đặt chân, không mở đầu cũng không kết thúc. Nó chớp mắt, nhìn lại bản thân vẫn chẳng có gì thay đổi ngoài một màu trắng tinh tươm. Vào lúc nó bỏ ngón tay ra, cả nó lẫn bông hoa đột ngột héo tàn.

Khi giọt sương ban mai cuối cùng tan vào lòng đất, cũng là lúc người tiều phu quẩy gánh củi khô chiều hôm qua đã bỏ tại bìa rừng. Hôm nay là một ngày nắng ráo. Dọc con đường mòn, ông cúi xuống hái những bông hoa dại nhiều màu sắc mà túm thành một bó rõ to, dự định đặt nơi cửa sổ. Chút nữa về đến nhà ông sẽ nhóm lên bếp lửa. Cháo yến mạch hay là cháo gừng tươi, ông thầm nghĩ, trong lòng vui vẻ lắm. Giữa đêm qua, con gái ông chào đời.

 

End.

05/07/2017

 

Be Sociable, Share!
0
Like?
You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.
Leave a Reply